Nguy hại khi dạy con bằng nỗi sợ hãi (3): Con còng lưng gánh ước mơ của cha mẹ

12 - 21/04/2018 - 11:04:42 - Văn hóa

GiadinhNet - Trong những nỗi sợ hãi mà bố mẹ vô tình gieo vào đầu con trẻ thì có lẽ nỗi sợ hãi khủng khiếp nhất đó là phải gánh thay mong ước của bố mẹ. Vì áp lực học tập để trở thành một người như bố mẹ kỳ vọng, không ít đứa trẻ trở nên điên dại, thậm chí dẫn đến tự tử. Câu chuyện của bạn Nguyễn Thy Nhân chia sẻ sau đây rất đáng để chúng ta cùng suy ngẫm.

Xem thêm:

Xem thêm: sofa gỗ óc chó hiện đạisofa gỗ óc chósofa phòng khách gỗ óc chósofa gỗ hiện đạibàn ghế gỗ óc chóbàn ghế phòng khách gỗ óc chóbàn ghế sofa gỗ óc chóbàn ghế óc chó hiện đại


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chưa bao giờ bị bố mẹ đánh đòn

Đúng hơn là tôi sợ trở thành một đứa con bất hiếu trong mắt bố mẹ. Thế nên suốt cả đời này, tôi chưa từng dám cãi bố mẹ tôi lấy một câu, chưa từng dám tự ý làm mọi việc theo ý mình. Bố mẹ không đánh đòn tôi, nhưng tôi sợ cách mà bố mẹ tôi “lo” cho tôi hơn bất cứ thứ gì khác.

Từ khi tôi còn bé tí, bố mẹ tôi hay kể công ơn mang thai, sinh đẻ vất vả, nuôi lớn nhọc nhằn, vì vậy tôi phải luôn luôn nghe lời bố mẹ.

Theo một cách nào đó thì bố mẹ chiều chuộng tôi hết mực, từ ăn đến mặc. Trông tôi lúc nào cũng giống như một đứa con gái con nhà giàu mặc dù bố mẹ chỉ là viên chức lương ba cọc ba đồng. Bố mẹ nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho tôi, hy sinh vì tôi. Vì thế, tôi không có quyền được phụ lại bố mẹ.

Tôi cũng hoàn toàn không phải đụng chân, đụng tay vào bất cứ việc gì trong nhà. “Con chỉ cần học thôi, mọi việc để bố mẹ lo”, thế nên tôi chỉ cần hơi lơ là một chút như quên sách hoặc điểm kiểm tra không cao, bố mẹ tôi lại bảo “chỉ có mỗi việc học thôi mà cũng không học được thì còn làm nên trò trống gì”.

Tôi vốn dĩ không phải một đứa trẻ thông minh bẩm sinh, nên luôn phải chật vật với tất cả các môn. Tôi cố gắng bằng hai, bằng ba lần sức lực mình có thể. Tôi hầu như không có bạn bè! Vì ngoài giờ học ở lớp, tôi phải đi học thêm khắp nơi suốt cả ngày. Ngay cả giờ giải lao trên lớp tôi cũng phải ngồi soát bài vì sợ điểm không cao. Tôi không bao giờ được đi chơi, dù là những buổi sinh nhật hay cuối tuần. Đến sinh nhật tôi, bố mẹ mua chiếc bánh thật to nhưng không có người bạn nào đến, chỉ có tôi ngồi cắt bánh cùng bố mẹ trong nỗi cô đơn khôn cùng. Không trách ai được, vì tôi đã từng đi dự sinh nhật hay chơi đùa cùng ai đâu. Tôi cũng không hề được xem một bộ phim hoạt hình hay cuốn truyện tranh nào vì những thứ ấy đều vô bổ, việc học quan trọng hơn. Món đồ chơi duy nhất tôi có là một con búp bê, nhưng lúc nào cũng được cất trong tủ kính để “sau này sẽ chơi” nhưng rốt cuộc khi tôi lớn lên, tôi không còn có hứng thú chơi búp bê nữa.

Sợ hãi khi phải “cõng” ước mơ của cha mẹ

Tôi thường bị stress nặng nên mất ngủ và kém ăn. Mặc dù ăn rất nhiều rau hay hoa quả nhưng tôi vẫn bị táo bón nặng kéo dài suốt mấy năm trời. Bố mẹ cố gắng mua cho tôi các loại thức ăn bổ dưỡng, để mong tôi bớt ốm o gầy gò. Thậm chí, bố mẹ tôi còn mua các loại men tiêu hóa tốt nhất và cả thuốc an thần nhưng không ích gì. Bố mẹ không hiểu, thứ tôi cần không phải là thuốc.

Năm lớp 10, kết quả cuối năm của tôi nhiều môn trên 9 phẩy nhưng điểm Toán, Văn, Anh lại dưới 8 phẩy nên tôi bị đánh trượt học sinh giỏi. Suốt cả một buổi chiều, tôi cứ đi lang thang mãi mà không dám về nhà. Tôi sợ đối mặt với ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Tôi cảm thấy chán ghét bản thân, cảm thấy mình thật là một đứa con hư đốn, kém cỏi, phụ lòng bố mẹ. Tôi chỉ muốn lao đầu vào ôtô để khỏi phải về nhà. Đến giờ, tôi cũng không nhớ làm thế nào tôi lại về được nhà. Tôi chỉ nhớ, bố mẹ ngồi im lặng trước mặt tôi rất lâu, sự im lặng nặng nề như kéo dài hàng thế kỉ. Rồi bố đứng lên, thở hắt ra và bảo, bố mẹ thất vọng vì con. Suốt mấy ngày liền, không khí trong nhà tôi nặng nề như có đám ma. Bố mẹ không nói với tôi một câu dù là lời mắng chửi. Trong lúc vào bếp rót nước, tôi thấy mấy gói giấy in hình con chuột bên ngoài. Tôi lặng lẽ cầm vào phòng và ngồi xuống, bình thản xé giấy gói. Không đắng, tôi chậm rãi ăn hết năm gói, vứt giấy gói ra ngoài cửa sổ rồi nằm xuống và thiếp đi, lòng hân hoan nghĩ đến việc được giải thoát. Không phải học hành, không phải thi cử, không phải áp lực điểm số nữa... Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy bình yên. Nhưng rốt cuộc năm gói thuốc chuột cũng chỉ khiến tôi hơi đau bụng lâm râm chứ không hề hấn gì. Tôi vẫn còn nguyên một bầu trời áp lực ở trên đầu.

Nhiều khi, tôi muốn vùng lên cãi lời, muốn được làm theo ý mình, muốn được bỏ đi thật xa nhưng nhìn mẹ mặc chiếc áo xanh phản quang đạp chiếc xe đi quét rác trong đêm tối mùa đông, hay khi nhìn bố cặm cụi bên bàn làm việc đến khuya nhận thêm sổ sách về làm, "bố mẹ cố gắng chỉ vì con, bố mẹ chỉ có mình con", lòng tôi lại chùng xuống.

Rốt cuộc, tôi vẫn cứ làm tất cả mọi thứ theo ý bố mẹ. Như một cái xác không hồn chạy sô giữa các lớp học thêm, các kì thi học sinh giỏi. Tôi vào trường đại học bố mẹ chọn, cưới người mà bố mẹ muốn. Tôi trở thành một người không có chính kiến, không biết tự chủ, mọi việc đều chờ bố mẹ - và giờ thì là chồng quyết định thay. Tôi không biết mình thích gì và muốn gì. Tôi sống mà chưa một lần nào sống vì mình.

Suốt cả đời này tôi vẫn là một đứa con ngoan, biết nghe lời nhưng đến ba mươi tuổi vẫn phụ thuộc vào bố mẹ quyết định thay. Bố mẹ muốn tôi trở thành cây đại thụ để bố mẹ nương tựa nhưng tôi lại chỉ là cây tầm gửi bám vào bố mẹ. Bố mẹ chưa bao giờ hỏi và ngay cả tôi cũng chưa bao giờ trả lời được rằng: Liệu tôi có hạnh phúc không?

Nguyễn Thy Nhân

Từ khóa: sofa gỗ óc chó hiện đạisofa gỗ óc chósofa phòng khách gỗ óc chósofa gỗ hiện đạibàn ghế gỗ óc chóbàn ghế phòng khách gỗ óc chóbàn ghế sofa gỗ óc chóbàn ghế óc chó hiện đại

Bài viết khác